Thức dậy...........................................................6.00 A.M.
Tập tạ và trèo tường.........................................6.15-6.30
Học điện, v.v…. ...............................................7.15-8.15
Làm việc.......................................................... 8.30-4.30 P.M.
Chơi bóng chày và thể thao.............................4.30-5.00 "
Tập cách ăn nói, giữ tư thế đĩnh đạc…............5.00-6.00 "
Nghiên cứu những sáng kiến cần thiết............7.00-9.00 "
QUYẾT TÂM CHUNG
Không phí thời gian tại nhà Shafter hoặc [một cái tên, không đọc được]
Không hút thuốc lá và nhai kẹo cao su
Hai ngày tắm một lần
Mỗi tuần đọc một cuốn sách hoặc tạp chí để nâng cao kiến thức
Tiết kiệm $5.00 [gạch đi] $3.00 một tuần.
Đối xử tốt hơn với cha mẹ
Là vậy đó, ngay từ khi là một đứa trẻ nhà nghèo, Gatsby đã vạch ra những quyết tâm như thế. Với anh, nhất định phải vươn được lên cao. Thời khóa biểu này cho chúng ta thấy cậu bé James Gatz đã tin vào giấc mơ Mỹ ra sao. Cậu tin rằng chỉ cần chúng ta thực sự chịu khó và biết kiểm soát bản thân thì mọi điều có thể xảy đến. Con la gầy gò có thể biến thành một chú tuấn mã lực lưỡng.
Nhưng vấn đề là, Gatz không biết rằng, thực sự cuộc sống đâu có dễ như vậy. Giấc mơ Mỹ cũng chỉ là một giấc mơ. Và dù anh đã khoác lên mình bộ áo Gatsby lịch lãm, giàu sang thì về bản chất anh vẫn giữ lại một sự ngây ngô, không biết gì của nhóc Gatz. Gatsby tự mang cho mình vẻ ngoài ưa vật chất và không trung thực, nhưng thực ra trong anh chưa bao giờ bịến mất sự ngây thơ của nhóc Gatz.
Khi bắt đầu lại cuộc tình lén lút với Daisy, anh luôn đắm chìm trong những xúc cảm khó tả, anh không tin là người con gái đó lại hiện diện bên mình. Anh cũng không tin tại sao sau đấy người con gái đó lại chọn Tom chứ không phải anh; và thực sự anh không thể hiểu tại sao Tom còn không buồn trả thù anh. Thế giới quan của Gatsby vẫn là cái thế giới đơn giản của vùng mỏ North Dakota – nơi mà niềm tin về con người và cuộc sống vẫn hoạt động theo một cách dễ đoán. Chính điều đó đã tạo ra bi kịch của đời Gatsby..
Tom Buchanan
Tom Buchanan, anh ta là ai? Qua lời kể của Nick Carraway:
“Tom là một gã đàn ông ba mươi tuổi, lực lưỡng, tóc màu vàng rơm, khoé miệng tàn nhẫn và dáng điệu ngạo mạn. Đôi mắt long lên xấc xược áp đảo cả gương mặt và làm cho Tom lúc nào cũng có vẻ hung hăng, đầu chúc về phía trước.”
Qua sự miêu tả này, có thể thấy rõ là Nick không thích Tom cho lắm. Nhưng anh ta lại bị Tom làm cho mê hoặc. Không thể nào cưỡng nổi, cũng giống như Daisy vậy. Anh ta có một thứ mà mọi người đều muốn: Sức Mạnh.
Theo cách riêng của mình, Tom cũng hào nhoáng như là Gatsby vậy. Nhưng mọi người đều nhận thấy Gatsby chỉ là người mới đang phô trương thanh thế. Mặt khác, Tom lại có một thứ mà người khác không thể nào mua được. Bạn có thể gọi đó là sự “kiêu hãnh”. Nhờ vào một gia thế quá khủng như vậy, anh ta sinh ra là để sống trong một thế giới hào nhoáng; để kết hôn với một người phụ nữ cùng đẳng cấp; và để nhận được sự kính trọng hiển nhiên từ người khác. Anh ta quá quen và thành thục với điều đó, không mất nhiều công sức tập tành như Gatsby…
Và Sức Mạnh ở đây không phải chỉ Sức Mạnh về tiền bạc như đã nói, Tom còn có Sức Mạnh về thể chất. Một ngôi sao bóng đá của trường đại học, được Daisy miêu tả là “một gã đàn ông cầm thú, một sinh vật to lớn vụng về”.
Vấn đề là Tom không thích bị gọi là “vụng về”. Anh ta tin rằng mình có ưu thế tự nhiên. Anh ta tốt hơn bất kì ai nhờ vào gia thế, “dòng máu” của bản thân. Thực tế là Daisy cũng nói, Tom đã khẳng định Sức Mạnh của mình theo cách cổ điển nhất: Anh ta to lớn và khỏe hơn bất kì một ai. Có lẽ chăng, đó là gốc rễ của mọi quyền lực. Không quan trọng bạn thuộc đẳng cấp nào, gia đình bạn quyền thế ra sao. Vấn đề ở đây là liệu bạn có đủ to lớn để cướp người phụ nữ (hoặc tiền) của kẻ khác không thôi.
Tom chắc chắn là đủ to lớn và anh ta cũng đủ xấu xa. Anh là một mẫu đàn ông tàn nhẫn. Đủ để đến mức khi có tình nhân, anh ta sẵn sang đem cô nàng đến bất cứ đâu và đảm bảo rằng ai cũng biết chuyện của hai người. Dường như anh ta không quan tâm liệu Daisy có biết hay không. Và khi đã chiến thắng trong cuộc chiến với Gatsby, Tom chỉ thản nhiên bảo Daisy lái xe về nhà cùng Gatsby: “Đi đi, hắn ta sẽ không làm phiền em đâu. Anh tin rằng hắn đã nhận ra rằng cái sự tán tỉnh kiêu ngạo của hắn đã kết thúc”. Anh ta chẳng quan tâm đến Daisy; cũng chẳng quan tâm đến Gatsby. Tất cả những gì anh ta quan tâm là mình nhận được những gì. Và Daisy, đương nhiên, là của anh ta rồi. Không mất đi đâu được.
Daisy Buchanan
Lại nói về Daisy, cô ta dễ thương với một cặp mắt sáng và đôi môi gợi tình. Nhưng điều khiến những chàng trai chết với cô nàng nhất đó là giọng nói của nàng. Giọng nói giống như của “một ai đó sống trong cung điện màu trắng, con gái nhà vua, một cành vàng lá ngọc". Như kiểu một hot girl trong trường, một hoa hậu: chính xác là loại con gái mà Nick và Gatz không thể nào với tới được.
Nhưng Tom thì khác, anh ta thừa khả năng. Vốn dĩ, Daisy phải lấy anh ta vì cô ta cảm thấy cô ta nên làm vậy (có sự chở che mà), nhưng rồi sau đó cuộc hôn nhân sắp đặt lại biến thành tình yêu (hoặc đam mê) với Daisy. Hãy xem:
“Nếu Tom rời phòng chỉ một phút, cô ấy sẽ bất an nhìn xung quanh và nói rằng: ‘Tom đi đâu rồi’ và thể hiện một nét mặt lo lắng đầy biểu cảm cho đến khi thấy anh ta quay lại. Cô ấy quen ngồi trên cát, đầu dựa vào long trong hằng giờ, cọ xát các ngón tay vào đôi mắt mình và nhìn Tom với niềm vui khôn xiết.”
Điều này không giống như một cô gái đang sống trong lâu đài. Nó đơn giản như một cô gái 20 tuổi, đang chìm đắm trong tình yêu với chồng mình. Điều khiến chúng ta nhận thấy rằng, Daisy không phải là một cô tiểu thư đài các khó gần như mọi người vẫn thấy. Cô ấy rất nhạy cảm trong tình yêu. Cô ấy muốn được yêu. Và nếu đó là điều cô ấy muốn, chắc chắn rằng Daisy đã lấy nhầm người.
Hoặc có thể không, chính Daisy muốn nghĩ như vậy. Một trong số những điều mà Gatsby và Daisy giống nhau chính là sự lý tưởng hóa mối quan hệ của họ. Một cái nhìn màu hồng khiến mọi thứ trong hiện tại trông có vẻ buồn tẻ và bằng phẳng. Cô mong trở về với thời con gái trinh trắng, trước khi cô ấy bị bắt phải lấy Tom. Mặc dù Daisy của hiện tại đã nhận ra rằng giấc mơ không thể nào thành hiện thực, cô ấy vẫn bám vào hy vọng rằng điều đó rồi sẽ xảy ra.
Và với Daisy, mọi rắc rối trong câu chuyện đều xảy đến với một lý do: cô ấy vẫn chỉ là một cô gái bé bỏng. Trong tâm trí của Daisy, phụ nữ cần phải hơi xuẩn ngốc. Họ cần phải vô tư bởi vì thế giới này quá khắc nghiệt với phụ nữ. Khi con gái cô ra đời, cô đã khóc mà nói với Nick: “Tốt thôi, em mừng nó là một đứa con gái. Và em mong nó sẽ là một đứa ngốc – đó là điều tuyệt vời nhất đối với phụ nữ trên đời này, là một đứa ngốc dễ thương.”
Daisy có lẽ là một người phụ nữ đã có chồng con, nhưng dường như cô ấy chưa trưởng thành hết. Cô chưa chịu trách nhiệm được với hành động của mình: đã cố gắng uống say để phản đối trước đám cưới; không thể quyết định rõ ràng giữa Tom và Gatsby: “Em đã từng yêu anh ta, nhưng em cũng yêu anh nữa”.
Một Gatsby ngây thơ không thể hiểu được quyết định này: “Em cũng yêu cả anh nữa?" và Daisy đáp lại rằng: "Một mình với anh, em cũng không thể nói là chưa bao giờ yêu Tom" - Daisy thú nhận với giọng đáng thương: "Nói như thế là không đúng". Vô lí thế đấy, nhưng đó là một phần tính cách con gái của Daisy, cô ấy chưa bao giờ học cách làm phụ nữ, và dường như độc giả cũng biết rằng sẽ không bao giờ cô ấy thành phụ nữ được. Chẳng có ai dạy cô ấy cả. Cô ấy được mọi người mong đợi là “một đứa ngốc xinh đẹp”, giống như những cô gái khác trong tầng lớp của cô ấy và giống như con gái của chính cô (một bi kịch Daisy - Gatsby khác khi con bé lớn chăng?)
Và sau cùng, như một đứa trẻ, cô ấy để Tom quyết định hộ bản thân – đơn giản vì cô ấy tin rằng anh ta chính là chỗ dựa cho mình. Cô ấy đã quen với cuộc sống của mình phải đi theo một chiều – theo những luật lệ cố định và được những phần thưởng nhất định – và khi Gatsby buộc cô ấy phải phá vỡ những giới hạn đó, cô ấy không thể. Cô ấy thà cùng chồng đổ tội giết người cho Gatsby và bỏ trốn cùng Tom còn hơn là với Gatsby.
Chúng ta trách cô ấy được không? Cô ấy có phải chịu trách nhiệm vì lựa chọn ngu ngốc của mình không? Hay là cô ấy chỉ đang sống theo cách tốt nhất mà cô ấy biết và được chỉ dạy?
Vĩ thanh
Thực chất Gatsby vĩ đại là ai? Có lẽ chỉ có Nick là người sau cùng hiểu được Gatsby là ai. Điều khiến Gatsby vĩ đại không phải vì lifestyle hay sự giàu có của anh ấy. Mà bởi vì tận sâu trong tim, anh ta không quan tâm đến giàu có hay địa vị xã hội hoặc bất cứ một điều gì đó mà người đời đeo đuổi. Thay vào đó, động lực sau cùng của anh ấy lại chính là cái cảm xúc trong sáng nhất và ngu xuẩn nhất – tình yêu.
Cuối cùng, dù anh ta là một triệu phú giả hiệu được xây dựng lên từ những lời nói dối. Nhưng Nick vẫn tin Gatsby là “Con người thật duy nhất trong cái đám đông giả dối kia, tốt hơn cả đám khốn nạn đó cộng lại”.
Cái tuyệt của Gatsby là biết định hướng cho mình. Và cái dại dột và ngu xuẩn nhất của anh ta là đánh đổi tất cả vì một người đàn bà.
Nhận xét
Đăng nhận xét